Nghệ thuật nói chung và nhiếp ảnh nói riêng.
Phàm con người ai cũng có sự đam mê trong lòng, ví dụ như anh thì mê đánh cờ: họ rất thích thú mà đưa ra những nước cờ đầy bí hiểm để gài thể và bắt bí đối phương. ..và trong thơ văn , trong lãnh vực âm nhạc cũng thế, họ đam mê những âm vực trầm bỗng của tiếng đàn, những ngôn từ lã lướt trong văn chương khi ngâm lên nghe rạo rực .
Nói tóm lại trong lãnh vực nghệ thuật nó đòi hỏi ở con người có một chút thơ, chút lãng mạn, trong hội họa, thi ca, ..và trong nhiếp ảnh chắng hạn.
Chất thơ và lãng mạn ở đây tôi muốn nói về sự diễn đạt hay trong lãnh vực sáng tác. Từ một hình ảnh bên ngoài hay một sự kiện nào đó gây cho ta xúc động: như cái đẹp của một bông hoa khoe sắc đầy quyến rũ, một cánh đồng lúa bát ngát trãi dài có đôi trâu bên cạnh cây đa già, một thiếu nữ mang một nét đôn hậu , mặn mà của miền sông nước...từ những hình ảnh đó mang đến cho ta cảm xúc, lòng ta bàng hòang, sự thật con tim lúc bất giờ đang đỗi nhịp đập.
Tức cảnh , sinh tình lúc đó nhà thơ thì ứng khẩu có thể là những thuyệt tác, hay chí ít cũng đem cái tâm hồn thổn thức ấy lồng ghép vào thơ ca. Họa sỹ thì múa cọ lên những bức tranh v. v..
Và đây trở về với nhiếp ảnh, nhà nhiếp ảnh họ là những người làm nghệ thuật bằng hình ảnh, họ ghi lại những cái đẹp của thiên nhiên ban tặng trước mắt ta, đôi khi ta không nhìn thấy cái đẹp ấy. Nhưng ở đây họ nhìn thấy được, họa sỹ thị vẽ bằng màu, bằng cọ, nhạc sỹ thì diễn đạt cái đẹp bằng âm thanh. Riêng nhà nhiếp ảnh họ cũng vẽ, nhưng vẽ bắng ánh sáng.
Họ rung động thật sự trước những cái đẹp, họ xao xuyến trước những tuyệt tác mà tạo hóa ban cho nhân loại mà từ đónhững tác phẩm nhiếp ảnh được thai nghén cho ra đời với tất cả tâm hồn của họ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét