Ngày xưa còn bé chúng nó xem cha mẹ là hai ngọn núi, che chở, mang lại bình yên cho nó.
Cha mẹ vắt kiệt sức để đổi lấy miếng cơm , manh áo cho nó nên vóc nên hình.
Thời gian qua đi, con lập gia thất nhưng cha mẹ vẫn "sát cánh" bên con trong thành bại. Ngày một lớn khôn, tích lũy kiến thức và một ít kinh nghiệm nhỏ nhoi thì chúng nó vươn vai coi những “ngọn núi” kia không còn sừng sững trong lòng nó nữa. những ngọn núi kia theo năm tháng trơ trọi như ngọn đồi trọc, khô cằn già cỗi. "Những con người cao tuổi" ấy không còn minh mẫn nữa, họ không tiếp thu đc những điều mới mẽ của khoa học hiện đại, họ thuộc lớp người "cổ lỗ sỉ". Con có học vị cao nhưng lịch lãm và từng trãi chưa chắc bằng cha mẹ, rồi cha mẹ "mặc cảm" là "không ai thèm nghe mình nữa ". Sự chậm chạp khiến cha mẹ dễ tổn thương hơn. Thậm chí những "đứa bé" dễ thương ngày xưa giờ đây lại còn khinh thường bậc sinh thành là "thiếu hiểu biết" không bằng chúng nó, cha mẹ không còn kiên nhẫn mà yêu thương và trở nên mệt mỏi. Điều đó vô tình thành cái hố ngăn đôi giữa cha mẹ và con cái ....
Nguyễn văn Lộc

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét